झाँसी की रानी (Jhansi Ki Rani) केवल एक कविता नहीं, बल्कि भारतीय स्वाधीनता संग्राम का 'विजय गीत' है। सुभद्रा कुमारी चौहान की यह रचना 1857 की क्रांति और नारी शक्ति का सर्वोच्च उदाहरण है। साहित्यशाला (Sahityashala) पर आज हम इस कविता का संपूर्ण पाठ (Full Text), Hinglish Transliteration, और गहन विश्लेषण (Detailed Analysis) प्रस्तुत कर रहे हैं।
|
| "बुझा दीप झाँसी का..." – The fierce defense of Jhansi Fort. |
यह कविता हमें याद दिलाती है कि कैसे महिलाओं ने अपनी इच्छा से विद्रोह किया और इतिहास बदल दिया, ठीक वैसे ही जैसे हमने कुछ औरतों की विद्रोही कहानियों में पढ़ा है।
- विषय: 1857 का स्वतंत्रता संग्राम (History)
- साहित्य: वीर रस और राष्ट्रीय सांस्कृतिक काव्यधारा (Hindi Literature)
- महत्व: यह कविता 'आल्हा छंद' और लोक-स्मृति का श्रेष्ठ उदाहरण है।
विषय सूची (Table of Contents)
1. झाँसी की रानी : संपूर्ण कविता (Hindi Text)
बूढ़े भारत में भी आई फिर से नई जवानी थी,
गुमी हुई आज़ादी की क़ीमत सबने पहचानी थी,
दूर फिरंगी को करने की सबने मन में ठानी थी।
चमक उठी सन् सत्तावन में, वह तलवार पुरानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
कानपूर के नाना की, मुँहबोली बहन छबीली थी,
लक्ष्मीबाई नाम, पिता की वह संतान अकेली थी,
नाना के सँग पढ़ती थी वह, नाना के सँग खेली थी,
बरछी ढाल, कृपाण, कटारी उसकी यही सहेली थी।
वीर शिवाजी की गाथायें उसकी याद ज़बानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
लक्ष्मी थी या दुर्गा थी वह स्वयं वीरता की अवतार,
देख मराठे पुलकित होते उसकी तलवारों के वार,
नकली युद्ध-व्यूह की रचना और खेलना खूब शिकार,
सैन्य घेरना, दुर्ग तोड़ना ये थे उसके प्रिय खिलवार।
महाराष्ट्र-कुल-देवी उसकी भी आराध्य भवानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
हुई वीरता की वैभव के साथ सगाई झाँसी में,
ब्याह हुआ रानी बन आई लक्ष्मीबाई झाँसी में,
राजमहल में बजी बधाई खुशियाँ छाई झाँसी में,
सुभट बुंदेलों की विरुदावलि-सी वह आई झाँसी में।
चित्रा ने अर्जुन को पाया, शिव से मिली भवानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
उदित हुआ सौभाग्य, मुदित महलों में उजियाली छायी,
किंतु कालगति चुपके-चुपके काली घटा घेर लायी,
तीर चलाने वाले कर में उसे चूड़ियाँ कब भायीं,
रानी विधवा हुई, हाय! विधि को भी नहीं दया आयी।
निसंतान मरे राजाजी रानी शोक-समानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
बुझा दीप झाँसी का तब डलहौज़ी मन में हरषाया,
राज्य हड़प करने का उसने यह अच्छा अवसर पाया,
फ़ौरन फौजें भेज दुर्ग पर अपना झंडा फहराया,
लावारिस का वारिस बनकर ब्रिटिश राज्य झाँसी आया।
अश्रुपूर्णा रानी ने देखा झाँसी हुई बिरानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
अनुनय विनय नहीं सुनता है, विकट फिरंगी की माया,
व्यापारी बन दया चाहता था जब यह भारत आया,
डलहौज़ी ने पैर पसारे, अब तो पलट गई काया,
राजाओं नव्वाबों को भी उसने पैरों ठुकराया।
रानी दासी बनी, बनी यह दासी अब महरानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
छिनी राजधानी दिल्ली की, लिया लखनऊ बातों-बात,
क़ैद पेशवा था बिठूर में, हुआ नागपुर का भी घात,
उदैपूर, तंजोर, सतारा, करनाटक की कौन बिसात?
जबकि सिंध, पंजाब ब्रह्म पर अभी हुआ था वज्र-निपात।
बंगाले, मद्रास आदि की भी तो यही कहानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
रानी रोईं रनिवासों में, बेगम ग़म से थीं बेज़ार,
उनके गहने-कपड़े बिकते थे कलकत्ते के बाज़ार,
सरे-आम नीलाम छापते थे अँग्रेज़ों के अख़बार,
'नागपूर के ज़ेवर ले लो लखनऊ के लो नौलख हार'।
यों पर्दे की इज़्ज़त पर—देशी के हाथ बिकानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
कुटियों में थी विषम वेदना, महलों में आहत अपमान,
वीर सैनिकों के मन में था, अपने पुरखों का अभिमान,
नाना धुंधूपंत पेशवा जुटा रहा था सब सामान,
बहिन छबीली ने रण-चंडी का कर दिया प्रकट आह्वान।
हुआ यज्ञ प्रारंभ उन्हें तो सोयी ज्योति जगानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
महलों ने दी आग, झोंपड़ी ने ज्वाला सुलगाई थी,
यह स्वतंत्रता की चिनगारी अंतरतम से आई थी,
झाँसी चेती, दिल्ली चेती, लखनऊ लपटें छाई थीं,
मेरठ, कानपूर, पटना ने भारी धूम मचाई थी।
जबलपूर, कोल्हापुर में भी कुछ हलचल उकसानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
इस स्वतंत्रता-महायज्ञ में कई वीरवर आए काम,
नाना धुंधूपंत, ताँतिया, चतुर अजीमुल्ला सरनाम,
अहमद शाह मौलवी, ठाकुर कुँवरसिंह सैनिक अभिराम,
भारत के इतिहास-गगन में अमर रहेंगे जिनके नाम।
लेकिन आज ज़़ुर्म कहलाती उनकी जो क़ुर्बानी थी,
बुंदेले हरबालों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
इनकी गाथा छोड़ चलें हम झाँसी के मैदानों में,
जहाँ खड़ी है लक्ष्मीबाई मर्द बनी मर्दानों में,
लेफ़्टिनेंट वॉकर आ पहुँचा, आगे बढ़ा जवानों में,
रानी ने तलवार खींच ली, हुआ द्वंद्व असमानों में।
ज़ख्मी होकर वॉकर भागा, उसे अजब हैरानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
रानी बढ़ी कालपी आई, कर सौ मील निरंतर पार,
घोड़ा थककर गिरा भूमि पर, गया स्वर्ग तत्काल सिधार,
यमुना-तट पर अँग्रेज़ों ने फिर खाई रानी से हार,
विजयी रानी आगे चल दी, किया ग्वालियर पर अधिकार।
अँग्रेज़ों के मित्र सिंधिया ने छोड़ी रजधानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
विजय मिली, पर अँँग्रेज़ों की फिर सेना घिर आई थी,
अबके जनरल स्मिथ सन्मुख था, उसने मुँह की खाई थी,
काना और मंदरा सखियाँ रानी के सँग आई थीं,
युद्ध क्षेत्र में उन दोनों ने भारी मार मचाई थी।
पर, पीछे ह्यूरोज़ आ गया, हाय! घिरी अब रानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
तो भी रानी मार-काटकर चलती बनी सैन्य के पार,
किंतु सामने नाला आया, था वह संकट विषम अपार,
घोड़ा अड़ा, नया घोड़ा था, इतने में आ गए सवार,
रानी एक, शत्रु बहुतेरे, होने लगे वार पर वार।
घायल होकर गिरी सिंहनी उसे वीर-गति पानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
रानी गई सिधार, चिता अब उसकी दिव्य सवारी थी,
मिला तेज़ से तेज़, तेज़ की वह सच्ची अधिकारी थी,
अभी उम्र कुल तेइस की थी, मनुज नहीं अवतारी थी,
हमको जीवित करने आई बन स्वतंत्रता नारी थी।
दिखा गई पथ, सिखा गई हमको जो सीख सिखानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी॥
जाओ रानी याद रखेंगे हम कृतज्ञ भारतवासी,
यह तेरा बलिदान जगावेगा स्वतंत्रता अविनाशी,
होवे चुप इतिहास, लगे सच्चाई को चाहे फाँसी,
हो मदमाती विजय, मिटा दे गोलों से चाहे झाँसी।
तेरा स्मारक तू ही होगी, तू खुद अमिट निशानी थी,
बुंदेले हरबोलों के मुँह हमने सुनी कहानी थी,
खूब लड़ी मर्दानी वह तो झाँसी वाली रानी थी।
|
| The immortal lines of Subhadra Kumari Chauhan. |
2. Full Poem in Hinglish (Transliteration)
Budhe Bharat mein bhi aayi phir se nayi jawani thi,
Gumi hui azadi ki keemat sabne pehchani thi,
Dur phirangi ko karne ki sabne man mein thani thi.
Chamak uthi san sattavan mein, vah talwar purani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Kanpur ke Nana ki, munhboli bahan 'Chhabili' thi,
Lakshmibai naam, pita ki vah santan akeli thi,
Nana ke sang padhti thi vah, Nana ke sang kheli thi,
Barchhi, dhal, kripan, katari uski yahi saheli thi.
Veer Shivaji ki gathayein usko yaad zabani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Laxmi thi ya Durga thi vah swayam veerta ki avatar,
Dekh Marathe pulkit hote uski talwaron ke vaar,
Nakli yudh-vyuh ki rachna aur khelna khoob shikar,
Sainya gherna, durg todna ye the uske priya khilwar.
Maharashtra-kul-devi uski bhi aradhya Bhavani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Hui veerta ki vaibhav ke saath sagai Jhansi mein,
Byah hua Rani ban aayi Lakshmibai Jhansi mein,
Rajmahal mein baji badhai khushiyan chhayi Jhansi mein,
Subhat Bundelon ki virudavali-si vah aayi Jhansi mein.
Chitra ne Arjun ko paya, Shiv se mili Bhavani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Udit hua saubhagya, mudit mahalon mein ujiyali chhayi,
Kintu kaalgati chupke-chupke kaali ghata gher layi,
Teer chalane wale kar mein use chudiyan kab bhayi,
Rani vidhwa hui, hay! Vidhi ko bhi nahi daya aayi.
Nisantan mare Rajaji Rani shok-samani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Bujha deep Jhansi ka tab Dalhousie man mein harshaya,
Rajya hadap karne ka usne yah achha avsar paya,
Fauran faujein bhej durg par apna jhanda fahraya,
Lawaris ka waris bankar British rajya Jhansi aaya.
Ashrupurna Rani ne dekha Jhansi hui birani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Anunay vinay nahi sunta hai, vikat phirangi ki maya,
Vyapari ban daya chahta tha jab yah Bharat aaya,
Dalhousie ne pair pasare, ab to palat gayi kaya,
Rajaon nawwabon ko bhi usne pairon thukraya.
Rani dasi bani, bani yah dasi ab mahrani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Chhini rajdhani Delhi ki, liya Lucknow baton-baat,
Qaid Peshwa tha Bithur mein, hua Nagpur ka bhi ghat,
Udaipur, Tanjore, Satara, Karnatak ki kaun bisaat?
Jabki Sindh, Punjab Brahm par abhi hua tha vajra-nipat.
Bangale, Madras aadi ki bhi to yahi kahani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Rani royin ranivason mein, begam gham se thin bezaar,
Unke gahne-kapde bikte the Calcutte ke bazaar,
Sare-aam neelam chhapte the Angrezon ke akhbar,
'Nagpur ke zevar le lo Lucknow ke lo naulakh haar'.
Yon parde ki izzat par—deshi ke haath bikani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Kutiyon mein thi visham vedna, mahalon mein aahat apman,
Veer sainikon ke man mein tha, apne purkhon ka abhiman,
Nana Dhundhupant Peshwa juta raha tha sab saman,
Bahin Chhabili ne ran-chandi ka kar diya prakat aahwan.
Hua yagya prarambh unhein to soyi jyoti jagani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Mahalon ne di aag, jhopdi ne jwala sulgayi thi,
Yah swatantrata ki chingari antartam se aayi thi,
Jhansi cheti, Delhi cheti, Lucknow laptein chhayi thin,
Meerut, Kanpur, Patna ne bhari dhoom machayi thi.
Jabalpur, Kolhapur mein bhi kuch halchal uksani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Is swatantrata-mahayagya mein kai veervar aaye kaam,
Nana Dhundhupant, Tantya, chatur Azimulla sarnaam,
Ahmad Shah Maulvi, Thakur Kunwar Singh sainik abhiram,
Bharat ke itihas-gagan mein amar rahenge jinke naam.
Lekin aaj jurm kahlati unki jo qurbani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Inki gatha chhod chalein ham Jhansi ke maidano mein,
Jahan khadi hai Lakshmibai mard bani mardano mein,
Lieutenant Walker aa pahuncha, aage badha javano mein,
Rani ne talwar khinch li, hua dwandva asmano mein.
Zakhmi hokar Walker bhaga, use ajab hairani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Rani badhi Kalpi aayi, kar sau meel nirantar paar,
Ghoda thak-kar gira bhumi par, gaya swarg tatkal sidhar,
Yamuna-tat par Angrezon ne phir khayi Rani se haar,
Vijayi Rani aage chal di, kiya Gwalior par adhikar.
Angrezon ke mitra Scindia ne chhodi rajdhani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Vijay mili, par Angrezon ki phir sena ghir aayi thi,
Abke General Smith sanmukh tha, usne munh ki khayi thi,
Kana aur Mandara sakhiyan Rani ke sang aayi thin,
Yuddh kshetra mein un donon ne bhari maar machayi thi.
Par, pichhe Hugh Rose aa gaya, hay! Ghiri ab Rani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
To bhi Rani maar-kaatkar chalti bani sainya ke paar,
Kintu samne nala aaya, tha vah sankat visham apaar,
Ghoda ada, naya ghoda tha, itne mein aa gaye savaar,
Rani ek, shatru bahutere, hone लगे vaar par vaar.
Ghayal hokar giri singhni use veer-gati paani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Rani gayi sidhar, chita ab uski divya savari thi,
Mila tez se tez, tez ki vah sachchi adhikari thi,
Abhi umra kul teis ki thi, manuj nahi avtari thi,
Hamko jeevit karne aayi ban swatantrata nari thi.
Dikha gayi path, sikha gayi hamko jo seekh sikhani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
Jao Rani yaad rakhenge ham kritagya Bharatvasi,
Yah tera balidan jagavega swatantrata avinashi,
Hove chup itihas, lage sachchai ko chahe phansi,
Ho madmati vijay, mita de golon se chahe Jhansi.
Tera smarak tu hi hogi, tu khud amit nishani thi,
Bundele harbolon ke munh hamne suni kahani thi,
Khoob ladi mardani vah to Jhansi wali Rani thi.
|
|
| "लक्ष्मी थी या दुर्गा थी..." – The metaphor of Shakti. |
3. विस्तृत व्याख्या (Detailed Explanation)
इस कविता में कवयित्री ने 1857 के स्वतंत्रता संग्राम की पृष्ठभूमि और रानी लक्ष्मीबाई के जीवन के हर पहलू को छुआ है।
प्रथम चरण: क्रांति का शंखनाद (Stanza 1)
कविता की शुरुआत ही वीर रस से होती है। "सिंहासन हिल उठे" का अर्थ है कि 1857 में भारतीय राजाओं ने अंग्रेजों के विरुद्ध विद्रोह कर दिया। भारत, जो गुलामी के कारण 'बूढ़ा' (कमजोर) हो चुका था, उसमें आजादी की नई उमंग जागी।
द्वितीय चरण: बचपन और शिक्षा (Stanza 2 & 3)
लक्ष्मीबाई का बचपन का नाम मणिकर्णिका था, पर नाना साहब उन्हें 'छबीली' कहते थे। उनकी परवरिश सामान्य लड़कियों जैसी नहीं हुई। उनकी सहेलियाँ 'बरछी, ढाल, कृपाण' थीं। यहाँ कवयित्री यह स्थापित करती हैं कि रानी का जन्म ही संघर्ष के लिए हुआ था। उन्हें गोरा बादल और शिवाजी की कहानियाँ याद थीं।
तृतीय चरण: विवाह और वियोग (Stanza 4 & 5)
झाँसी के राजा गंगाधर राव के साथ उनका विवाह 'वीरता और वैभव' का मिलन था। लेकिन यह सुख क्षणिक था। राजा की मृत्यु हो गई और रानी विधवा हो गईं। यहाँ कवयित्री ने "तीर चलाने वाले कर (हाथ) में उसे चूड़ियाँ कब भाईं" लिखकर नियति की क्रूरता पर कटाक्ष किया है।
चतुर्थ चरण: डलहौज़ी की कूटनीति (Stanza 6)
यहाँ ऐतिहासिक तथ्य "Doctrine of Lapse" (व्यपगत का सिद्धांत) का वर्णन है। डलहौज़ी ने राजा के निसंतान मरने पर झाँसी को "लावारिस" घोषित कर अपना झंडा फहरा दिया। रानी ने अपनी झाँसी को "बिरानी" (पराई) होते देखा।
|
| "रानी एक, शत्रु बहुतेरे..." – The warrior queen fighting fearlessly. |
4. साहित्यिक विश्लेषण (Ras & Folk Tradition)
काव्य-रस विश्लेषण (Rasa Theory Application)
हिन्दी साहित्य के 'रस सिद्धांत' के अनुसार इस कविता का वर्गीकरण निम्न प्रकार है:
- प्रधान रस: वीर रस (Heroic Sentiment)
- स्थायी भाव: उत्साह (Enthusiasm)
- आलंबन: रानी लक्ष्मीबाई (जिनके कारण उत्साह जागृत हुआ)
- उद्दीपन: युद्ध का नगाड़ा, अंग्रेजों का अत्याचार, 'सन सत्तावन' का माहौल
- अनुभाव: तलवार चलाना, 'सिंहासन हिलना', युद्ध में कूदना
- संचारी भाव: गर्व, उग्रता, अमर्ष (क्रोध) और मति।
आल्हा लोक-परंपरा और 'हरबोले'
कविता की पंक्ति "बुंदेले हरबोलों के मुँह..." अत्यंत महत्वपूर्ण है। 'हरबोले' (Harbolas) बुंदेलखंड के लोक-गायक हैं जो वीरों की गाथाएं (आल्हा छंद में) गाकर सुनाते हैं। सुभद्रा जी ने इस कविता को 'लिखित इतिहास' न मानकर 'लोक-स्मृति' (Folk Memory) का हिस्सा बताया है।
5. स्त्री-विमर्श: भारतीय स्त्री का युद्धरत रूप
यह कविता आधुनिक नारीवाद (Feminism) से कहीं आगे, भारतीय 'शक्ति' परंपरा का निर्वाह करती है। रानी लक्ष्मीबाई का "मर्दानी" बनना यह नहीं दर्शाता कि वीरता केवल पुरुषों का गुण है, बल्कि यह उस समय की रूढ़ियों पर प्रहार है जब स्त्रियों को केवल 'अबला' समझा जाता था।
जैसा कि हमने शोएब किियानी की नज़्म 'बे-हया' में देखा है कि प्रतिरोध का स्वर हमेशा ऊँचा रहना चाहिए, वैसे ही रानी ने उस दौर में अंग्रेजों की आँखों में आँखें डालकर चुनौती दी थी।
6. प्रश्न-उत्तर (Questions: Class 6 to PhD Level)
7. Download Resources (PDFs)
अपनी आवश्यकता के अनुसार नीचे दिए गए लिंक से फाइल डाउनलोड करें:
📄 Download Poem PDF 📝 Download Full Explanation (Notes) ❓ Download Questions (Class 6 to PhD)Video Explanation
- NCERT Hindi Textbook (Vasant Class 6)
- 'Mukul' and 'Tridhara' Poetry Collections by Subhadra Kumari Chauhan
- Historical archives of the 1857 Revolution.